Thứ Tư, 30 tháng 9, 2020

Phần 2 : Đội Cung

 



Đội Cung vẫn thấy lòng mình thật bình tĩnh ung dung khi quân Pháp đang đuổi rát đàng sau, súng nổ đì đoàng ở hướng Cửa Tả nơi Cai Vị ém quân.

Đội Cung biết rằng mình đã bị ai đó chỉ điểm khi cánh cổng gỗ chắc nịch của Cửa Tiền Thành Vinh đóng cái rầm sau lưng. Khi tên Giám Binh Derioux nổ súng, Đội Cung không băn khoăn hay chần chừ chi mà chạy thẳng vô trong thành, vòng qua Hành Cung để tới trại lính khố xanh phía sau, lướt qua Dinh Tổng Đốc rồi trèo lên bờ thành cổ ý định nhảy xuống.
Nguyễn Văn Cung đứng trên bờ thành Vinh cao gần 4 mét nhìn xuống, Hồ Thành mùa này sen bắt đầu chớm nở, hương sen lành lạnh cụng gió mai làm ông nhớ tới quê nhà Hà Tịnh, nơi ông vừa đưa vợ và hai con gái về vái lạy tổ tiên và xin nhận lại Họ thật của mình là chi họ Trần Công ở làng Long Trì, Kỳ Anh năm nào...
Ông biết, nếu mình nhảy xuống thành sẽ bị què chân nhưng ông nghĩ đến Tống Gia Liêm, người huynh đệ thân tín ở Thành Vinh sẽ che dấu cho ông an toàn....
Ngờ đâu.....
Đã mang lấy nghiệp vào thân
Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa




Giây phút nhảy từ tường thành Vinh xuống hồ sen ở tường thành phía sau Dinh Tổng Đốc, Đội Cung biết mình đã thất bại vì chưa chuẩn bị kỹ cho cuộc binh biến này và hơn hết đã bị lộ khi thấy phản ứng bình thản của Bảo An Binh thành Vinh khi ông vào tòa Giám Binh đề tìm diệt Derioux . Ông biết mình đã bị "ai đó' ở đồn Đô Lương gọi dây thép về mật báo cho Quan Pháp trong thành. Nhưng vì việc lớn đã hẹn với đại quân của phong trào Cường Để , nên Đội Cung vẫn xông thẳng vào thành...

Phía cửa Tả, tiếng súng của anh em binh biến do Cai Á chỉ huy đã im bặt, chỉ còn tiếng xì xồ của đám lính Pháp do chính Giám Binh Derioux đang lùng sục quanh thành. Ngâm mình dưới những tàn sen rậm rạp ở Hồ Thành, Đội Cung cảm thấy chân phải tê buốt vì bị trật chân lúc nhảy trên thành xuống. Ông biết đường về nhà của mình đã bị chặn, không biết vợ và hai con gái Thu Châu, Thu Lan có bị triều đình và quan Pháp bắt bớ chi không...

Men theo Hồ Thành về phía cửa hữu, Đội Cung dần thoát ra được mạn chợ Cổng Chốt và dìm mình trong những bàu nước mênh mông gần dòng sông cụt. Tiếng chuông trong vắt vọng tới từ chùa Cần Linh gần đó làm ông thấy lòng mình thanh thản. Dù sao mình cũng đã trọn đạo trung tôi với đất nước, trọn nghĩa với dòng họ gốc Trần Công ở Kỳ Anh Hà Tĩnh, trọn tình với gia đình và trọn vẹn với đạo lớn Việt Nam Quang Phục Hội như đã hứa với cụ Phan Bội Châu năm nào .

Lòng dạ bồn chồn, Đội Cung hồi tưởng về ngôi nhà êm ấm của mình ở trong khu trại lính khố xanh ngay phía tả của cổng Cửa Tiền. Ngôi nhà tranh ba gian nho nhỏ, cây cối um tùm với những gốc na già trước hiên nhà. Vợ và hai con gái Thu Lan, Thu Châu đã bị bắt giam gần 2 tuần nay, cũng là thời gian Đội Cung trốn thoát khỏi truy đuổi của quan quân triều đình và quân Pháp. Ông biết đại quân Cường Để từ Cửa Hội không phối hợp đánh thành Vinh như đã hẹn, một số anh em khố xanh trốn ở Chùa Diệc đều đã bị bắt hết...

Trong thành Vinh, Quan Cẩm Sở Liên Phóng Trung Kỳ tại Vinh đã thông báo " Ai bắt được tên tội phạm này ( Trần Văn Cung) sẽ được thưởng một ngàn đồng bạc"

Đội Cung quyết định rời nơi ẩn nấp mấy tuần nay và lần theo mương nhỏ để đến ngôi đền nhỏ mà người bạn thân Tống Gia Liêm đang làm thủ từ ở đó...

Thật là ...
“Anh hùng mới biết anh hùng,
Rầy xem phỏng đã cam lòng ấy chưa?”

Xin xem phần tiếp theo...

Phan Đăng An giữ bản quyền nội dung trong bài này.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét