Thứ Hai, 20 tháng 2, 2017

NƠI KẺ KHÁC THẤT BẠI ẤY LÀ CƠ HỘI DÀNH CHO BẠN




NƠI KẺ KHÁC THẤT BẠI ẤY LÀ CƠ HỘI DÀNH CHO BẠN

Chỉ với 1 triệu USD, Donal Trump đã  kiếm được khoảng 20 triệu  USD mỗi năm nhờ cho thuê các không gian ở Tòa nhà Phố wall và tòa nhà này giờ đây có giá 500 triệu đô-la.

   Một câu chuyện kinh điển ở Phố Wall về tinh thần : ĐỪNG BAO GIỜ BỎ CUỘC !


Hãy kiên trì đọc hết từ đầu đến cuối những gì tổng thống Hoa Kỳ hiện nay -  TRUMP kể lại trong cuốn sách tuyệt vời cùa ông :


 

Thỉnh thoảng , lại có người hỏi tôi về những thỏa thuận kinh doanh mà tôi tâm đắc nhất .


Tôi có rất nhiều lựa chọn , nhưng có một cái gì đó về việc giành được địa điểm số 40 Phố Wall  luôn đứng ở một góc nổi bật. Không chỉ vì đó là một vị trí đẹp , nằm   trong trung  tâm tài chính của Manhattan, mà còn vì một khả năng phán đoán gần như thần kỳ về thời gian , khiến mọi chuyện xảy ra như thể là do số phận sắp đặt. Điều này không có nghĩa rằng tôi đã đạt được thành công một cách  đơn giãn và dễ dàng, vì sự thật không phải vậy, tôi chỉ muốn dùng vụ làm ăn này làm ví dụ để  nói cho mọi người biết rằng nhiều khi những khó khăn và thử thách có thể tạo thêm một chiều hướng mới cho cuộc sống của chúng ta – và đó là chiều hướng tích cực.

Ngoài việc là tòa nhà cao nhất ở hạ Manhattan, 40 Phố Wall còn là một mốc giới trọng yếu rộng 1,3-bộ-vuông. Tôi có được nó với giá 1 triệu đô la. Ngay cả những người chỉ biết rất ít bất động sản cũng có thể thấy mức giá này là thực sự ấn tượng . Tôi  sẽ kể cho bạn nghe một vài chuyện hậu kỳ xoany quanh vụ làm ăn này vì đó là một câu chuyện tuyệt vời . Nó cũng sẽ minh họa cho truyền thuyết về cái gọi là thành công bất  ngờ . Tôi đã theo dõi tòa nhà này hàng thập kỷ, và tôi đã hiểu biết nhiều về nó trước khi thực hiện nước cờ của mình.

Vào những năm 1960 và 1970, tòa nhà 40 Phố Wall không có bất kỳ một chút không gian trống nào, nó thật sự là một món bất động sản hấp dẫn . Tuy nhiên, đầu những năm 1980, nó được mua lại bởi Ferdinand Marcor, cựu độc tài người Philipines. Chẳng may thay, một cuộc cách mạng nổ ra ở Philippines đã khiến ông này phải dốc toàn tâm toàn trí, và tòa nhà chọc trời số 40 Phố Wall bước vào tàn lụi. Những giao dịch kinh doanh trở nên hỗn loạn, và chỉ trong thời gian ngắn mọi chuyện hóa thành một mớ bòng bong. Marcus rút lui.

Thế rồi nhà Resnicks, một dòng tộc bất động sản lớn, bất ngờ đến với Tòa nhà 40 Phố Wall, nhưng sau một thời gian dài đàm phán, nhà Resnicks và đối tác của họ Citibank rõ ràng đã không tìm được tiếng nói chung,  và 40 Phố Wall sẽ là một lần nữa nằm yên trên kệ. Thật  xui rủi cho họ khi phải làm ăn với một trong những tay chủ ngân hàng ngu xuẩn nhất mà tôi từng biết, Patricia Goldstein. Nhưng với tôi đây lại là ti tốt lành. Vào thời điểm này tôi thật sự rất muốn thực hiện nước cờ của mình, nhưng bấy giờ đang là đầu những năm 1990 và tôi không thể làm được gì cả. Thị Trường đang rất tồi tệ, và thêm vào đó, những rắc rối tài chính của tôi còn khủng khiếp hơn. Tôi còn nhớ đã suy nghĩ rằng mình muốn chinh phục tòa nhà này, nhưng tôi chỉ coi đó như một giấc mơ không biao giờ trở thành hiện thực. Đây cũng là một bài học ý nghĩa cho những ai đã từng có lối suy nghĩ như thế. Chỉ một thời gian ngắn sau khi tôi có ý định từ bỏ giấc mơ của mình , một điều gì đó xảy ra.

Người ta công bố rằng Công ty Kinson, một tập đoàn Hồng Kong, sắp mua Tòa nhà 40 Phố Wall. Họ đã thực hiện một thỏa thuận kinh doanh tầm cở . Sau khi chuyện mua bán hoàn tất, tôi gọi cho họ và bảo rằng tôi muốn gặp hô để trao đổi về khả năng hợp tác. Hóa ra họ không hề thích hợp tác mà chỉ muốn biến Tòa nhà 40 Phố Wall thành đối trọn của Thap Trump. Có vẻ như họ chưa tửng nghĩ đến chuyện mình sẽ làm gì với những cột thép chống đỡ tòa nhà 72 tầng này. Tôi thật sự sửng sốt. Nhưng điều này cũng  mang lại cho tôi một chút hy vọng – rõ ràng họ không biết mình đang làm gì. Liệu họ có thể trụ được bao lâu với một tòa nhà đang khiến họ còi cọc lại thành những chú lùn trên mọi phương diện?

Tập đoàn Kinson thật sự cho thấy họ không có chút ý tưởng nào về việc tái thiết, điều hành, và cho thuê một tòa nhà chọc trời ỡ Thành phố New York. Trước tiên , họ không có kinh nghiệm  trong kinh doanh bất động sản, họ là một tập đoàn chuyên về thời trang. Kinson bắt đầu rót hàng chục triệu đô-la vào tòa nhà và rõ ràng là chẳng đi được đến đâu. Họ gặp nhiều vấn đề với người thuê phòng, nhà thầu, nhà cung cấp, kiến trúc sư, thậm chí cả chủ của miếng đất xây nên công trình này, gia đình Hinneberg. Cuối cùng, họ muốn rút lui, và gọi cho tôi. Tôi run lên vì xúc động.

Ba năm trời xoay xở một tình huống vượt quá khả năng đã gây thiệt hại nặng nề cho Kinson. Bấy giờ là năm 1995, và thị trường vẫn chưa có dấu hiệu nào khả quan. Kinson có mọi lý do khiến họ muốn rút lui, và họ muốn rút lui nhanh chóng và êm thấm. Tôi nằm ở thế thượng phong nhờ vào thất bại của họ, và những vào đàm phán bắt đầu, tôi đề nghị mức giá 1 triệu đô-la đồng thời gánh vác và thương lượng các khoản nợ thế chấp của họ. tôi cũng đưa vào thỏa thuận một điều khoản sửa đổi hợp đồng thuê đất với gia đình Hinneberg.

Họ chấp nhận các điều khoản của tôi mà không nửa lời thắc mắc – rõ ràng họ chỉ muốn thoát ra càng nhanh càng tốt. Dù câu chuyện của họ khá buồn, đó là thực tế của bất động sản New York – nếu bạn không biết mình đang làm gì, chắc chắn bạn sẽ không thành công. Đó là một bài học ý nghĩa khác bạn cần ghi nhớ : hãy luôn biết mình đang dấu thân vào đâu – bạn phải nổ lực và cần mẫn hết mức, đặc biệt khi đó là một lĩnh vực hoàn toàn mới đối với bạn.

Việc tiếp theo tôi làm là gọi điện thoại cho chính Walter Hinneberg ở Đức, rồi tôi bay đến gặp ông ta. Mọi chuyện giữa tôi và nhà Hinnerberg đều rất tốt đẹp, họ nhận ra rằng không như một loạt những kẻ thất bại đã từng sở hữu tòa nhà, tôi luôn đặt sự toàn vẹn của công trình này lên trên hết. Họ thực sự là một gia đình tuyệt vời, và họ biết rằng tôi yêu tòa nhà này, rằng tôi sẽ làm mọi thứ có thể để đưa nó trở lại với sự nguy nga vốn có của nó. Chúng tôi đạt đến một thỏa thuận cho thuê mãnh đất bên dưới tòa nhà, kéo dài thời hạn hợp đồng lên hơn 200 năm, và thòa thuận được hiện đại hóa, phục vụ cho lợi ích của tất cả các bên. Tuy nhiên, bạn hãy ghi nhớ điều này – đến được đây là cả một quãng đường dài. Nó không xảy ra bất ngờ chỉ sau một đêm. Tôi đã gan lì và dốc tâm sức vì món bất động sản này trong rất nhiều năm.

Thế rồi câu hỏi đặt ra là phải làm gì với tòa nhà. Gần như tất cả những ai có được chút ít hiểu biết đều khuyên tôi biến nó thành một chung cư. Tuy nhiên, trong thâm tâm tôi luôn muốn nó vẫn là một địa chỉ kinh doanh, ví Phố Wall là một địa chỉ kinh doanh tuyệt với, thế nên tôi không nghe theo họ. Thời gian cho thấy tôi đã quyết định đúng đắn – giờ đây nó là một tòa nhà phát triển hưng thịnh và hấp dẫn rất nhiều người, với nhiều đoanh nghiệp hàng đầu thế giới hoạt động bên trong bốn bức tường.
Thêm vào đó, chẳng bao lâu sau khi có được Tòa nhà 40 Phố Wall, thị trường bất động sản chuyển hướng tích cực, và khu đô thị bước vào một cuộc phục hưng với các công trình phục vụ cả mục đích thương mại lẫn cư trú. Việc căn giờ không thể chuẩn xác hơn. Tôi là người không tin vào phép màu, nhưng sự may mắn này thật chẳng khác nào một điều kỳ diệu.

Tôi kiếm được khoảng 20 triệu đô – la mỗi năm nhờ cho thuê các không gian ở Tòa nhà Phố wall và tòa nhà này giờ đây có giá 500 triệu đô-la. Không tồi đối với một món đầu tư 1 triệu đô. Vậy là, ngoại việc sở hữu tòa nhà đẹp nhất hạ lưu Manhatan, tôi còn kiếm được bộn tiền. Bạn đã bao giờ đến Cao Ốc Trump ở 40 Phố Wall chưa? Nếu đã đến thì hẳn bạn sẽ hiểu tại sao tôi lại tự hào đến thế. Không có nơi nào như Phố Wall, và chẵng có nơi nào đẹp được như tòa nhà này.




Sách là người Thầy quý nhất và luôn theo bạn hàng ngày. Tìm mua cuốn ‘ĐỪNG BAO GIỜ BỎ CUỘC “ của Tổng Thống Mỹ Donal Trump tại nhà sách online Tiki book nổi tiếng click vào đây  https://goo.gl/jmzidY