Thứ Tư, 15 tháng 2, 2012

SỐNG KHÔNG VUI SỐNG LÀM GÌ


Đời người chỉ sống một lần! Đừng sống quá mệt mỏi. Nếu chúng ta có thể giữ được một trái tim cân bằng, ngồi ngắm mây trôi, hoa nở, hoa tàn thì sẽ có được tâm trạng khoan thai, tự tại. Hãy làm những việc bình thường, làm con người bình dị, giữ một trạng thái tâm lý lành mạnh, cân bằng được lý. Nếu mỗi ngày chúng ta sống với một tâm trạng tuyệt với như thế thì ngày nào cũng tràn ngập ánh thái dương, căng đầy sức sống.
Ngày nay, mỗi con người chúng ta hết ngày đến đêm bận rộn theo guồng quay của cuộc sống. Cho dù bạn đã hi sinh, cống hiến dù ít dù nhiều, trách nhiệm của bạn nặng nề hay nhẹ nhàng thì đó đều là sứ mệnh của bạn. Bạn chớ nên xem nhẹ những điều ấy. Tất cả đều là những kết quả tuyệt vời. Nhưng đối với bạn thì điều quý giá nhất chỉ có thể tìm được ở đây! Đừng nên coi nhẹ mạng sống. Hãy nghĩ rằng mình đã vô cùng hạnh phúc vì còn rất nhiều người ngay cả sinh mệnh của mình cũng khó bảo toàn được. Nhưng họ vẫn ngoan cường, kiên trì tới cùng. Hãy quý trọng sinh mệnh không gì quý giá bằng của chính mình. Khi suy xét đến vấn đề nào đó, hãy suy nghĩ chín chắn, vẹn toàn, không nên tính toán thiệt hơn quá nhiều. Xét cho cùng thì con người là chủng tộc không bao giờ hiểu thế nào là đủ, chỉ khi biết điều ấy chúng ta sẽ cảm thấy vui vẻ!

Khi cơ thể mệt mỏi, nếu có thời gian nghỉ ngơi đầy đủ thì sức khỏe sẽ được phục hồi. Nhưng khi trái tim mệt mỏi thì rất khó có thể hồi phục, khó lắm, khó vô cùng! Cuộc sống là đầy rẫy biết bao điều chua cay, đắng chát. Đối mặt với những điều ấy chỉ có sự kiên trì, nhẫn nại. Đó là những thử thách cuộc sống giành cho chúng ta. Có hai thái độ khi chúng ta đối mặt với những áp lực trong cuộc sống mà chúng ta phải chấp nhận. Thứ nhất: chúng ta chủ động, vui vẻ chấp nhận nó. Thứ hai chúng ta khó chịu, bức bối, bị động tiếp nhận nó. Thái độ tiếp nhận không giống nhau. Một kiểu là từ bỏ, điều đó tất nhiên sẽ tạo ra những kết quả khác nhau. Con người sống trên đời chỉ vẻn vẹn mấy chục năm, vậy tại sao chúng ta lại không vui vẻ mà sống?
Mỗi con người thực ra đều có mặt yếu đuối. Sống mệt mỏi cũng là một dạng trạng thái tâm lý thường gặp của mỗi chúng ta, nhưng chúng ta vẫn phải tiếp tục sống. Đối với chúng ta mỗi người chỉ có một mạng sống, trân trọng sinh mệnh của chính mình chính là sự lựa chọn tuyệt vời nhất.
Đời người dù là giàu sang hay nghèo khó, có địa vị cao quý hay hèn kém trong xã hội đi chăng nữa thì chúng ta vẫn phải sống hết một đời cơ mà. Đến điểm dừng của mỗi chuyến đò thời gian ai rồi cũng sẽ thành sương khói, là nấm mồ xanh cỏ. Chẳng ai chạy thoát được sợ hãi, ưu tư, suy nghĩ, bi ai, sầu thảm, tức giận, vui buồn, cũng chẳng tránh nổi sinh lão bệnh tử. Vì thế sinh mệnh chính là quà tặng lớn nhất mà thượng đế ban tặng cho mỗi chúng ta. Xin hãy trân trọng sinh mệnh, trân trọng sức khỏe, tình bạn và tình yêu chân chính của chính mình.


Nếu bạn có thể sống một cuộc sống bình yên thì đó cái phúc của bạn. Với thời gian ngắn ngủi của một ngày bạn phải đối diện với biết bao nhiêu áp lực, áp lực trong công việc, học hành, cuộc sống, rồi làm thế nào để dung hòa, cân bằng các mối quan hệ trong gia đình, bạn bè, đồng nghiệp. Tất cả đều cần bạn phải xử lý, giàn xếp một cách thỏa đáng. Muốn toàn diện về mọi mặt hoặc đạt được điều có lợi nhất quả thực là vô cùng khó…..
Chặng đường trên hành trình của một đời người không thể lúc nào cũng xuôi chèo mát mái. Mỗi chúng ta ít nhiều cũng đều sẽ gặp phải trắc trở hay thất bại cùng vô vàn những chuyện không vừa lòng người. Vấn đề ở chỗ là bạn sẽ đối diện với những chuyện đó như thế nào. Muốn làm một con người vui vẻ cũng không phải là khó. Trước hết hãy giữ cho một cái nhìn lạc quan,luôn hướng về phía trước, tiếp đó phải có một con tim thật bình dị ,không quá coi trọng hay quá tận lực theo đuổi tiền tài, danh vọng. Đừng ấp ủ quá chặt, quá hi vọng vào những ước mơ, hoài bão ấy, như vậy chúng ta mới có thể thản nhiên, nhẹ nhàng bước qua khi thất bại.




Một Con người sống có vui vẻ hay không phụ thuộc hoàn toàn vào chính bản thân mình. Nếu bạn muốn tìm niềm vui thì có thể niềm vui đang ở ngay cạnh bạn, nếu không thì phiền não cũng sẽ sẵn sàng đón chào bạn. Hơn nữa, trên đời này vốn không có cuộc đời nào hoàn mỹ. Thực ra tất cả đều có thể trở thành vĩnh hằng. Nếu học được cách quên thì mảnh đất cho niềm vui sẽ rộng ra, không gian của phiền muộn sẽ hẹp lại! Chỉ cần bản thân sống vui vẻ, thanh thản thì cuộc sống sẽ trở nên có ý nghĩa.
Nếu khi bạn mệt mỏi, xin hãy cho trái tim mình cập bến nghỉ ngơi. Khi mắc sai lầm, xin đừng nghĩ tới hối hận. Lúc đau khổ mới hiểu ra thế nào là thỏa mãn. Đau rồi mới hiểu thế nào là kiên cường. Say rồi mới hiểu thế nào là khó quên. Cười lên mới hiểu thế nào là tươi đẹp. Khi bức bối hãy tìm bạn chuyện trò…..
Phan Đăng An - Sưu tầm