Thứ Bảy, 1 tháng 6, 2019

BÍ QUYẾT ĐƠN GIẢN TỐI THƯỢNG KHI KHỞI NGHIỆP

BÍ QUYẾT ĐƠN GIẢN TỐI THƯỢNG KHI KHỞI NGHIỆP

Ông Vương là một doanh nhân thành đạt ở Mỹ. Ông từng nói với cậu con trai Tiểu Vương của mình rằng đợi đến khi cậu được 23 tuổi, ông sẽ giao lại nghiệp vụ tài chính của công ty cho cậu. Nào ngờ, đúng ngày sinh nhật 23 tuổi của con trai, lão Vương lại dẫn cậu đến sòng bạc…
Tiểu Vương trước giờ chưa từng đặt chân vào sòng bạc. Ông Vương đưa cho cậu 2000 đô-la, truyền cho cậu hiểu rõ mánh khóe và thủ đoạn trên chiếu bài. Sau đó, ông dặn cậu dù thế nào cũng không được để thua sạch hết tiền.
Tiểu Vương gật đầu nhận lời. Lão Vương vẫn chưa thể yên tâm, dặn con trai nhất định phải giữ lại 500 đô-la. Tiểu Vương nghĩ thầm trong bụng, bố nói còn lại bao nhiêu thì sẽ còn lại bấy nhiêu, chuyện này nào có khó gì.
Tuy nhiên cậu lại không ngờ được rằng máu cờ bạc rất mau chóng đã ngấm vào máu mình. Cậu thua đến tối tăm mặt mũi, không còn lại xu dính túi, từ sớm đã quên sạch lời dặn của cha.
Thì ra, sự lo lắng của ông Vương quả thực không thừa. Ra khỏi sòng bạc, Tiểu Vương vô cùng chán nản. Anh vốn tưởng rằng hai ván sau cùng có thể kiếm lại được cả vốn lẫn lời bởi lúc đó lá bài trên tay đang rất tốt. Nào ngờ Tiểu Vương thua lại càng thảm hơn.
Ông Vương nói: “Con vẫn còn phải đi vào sòng bài tiếp nữa. Nhưng con đã thua sạch hết tiền vốn, ta không thể cho con thêm đồng nào nữa cả. Chúng ta có giao ước trước, con cần phải tự mình kiếm lấy tiền”.
Không lâu sau, Tiểu Vương tận dụng thời gian một tháng đi làm nhân viên thời vụ kiếm được 700 đô-la. Một lần nữa, anh lại đi vào sòng bạc. Lần này, anh tự đặt ra quy định cho mình, chỉ được phép thua một nửa số tiền. Khi thua đến nửa số tiền, anh nhất định sẽ rời khỏi canh bạc.
Nhưng đến khi thua đến mức giới hạn mà mình đặt ra, có một ma lực vô hình khiến hai chân anh cứng đơ ở đó không cử động được. Tiểu Vương đã phá vỡ kế hoạch của mình. Dù day dứt trong tâm, sau cùng anh vẫn đặt hết toàn bộ số tiền lên trên canh bạc. Lần này anh lại thua sạch.
Người cha đứng ở bên cạnh nhìn anh không nói lời nào. Khi đi ra khỏi sòng bạc, Tiểu Vương nói với cha rằng: “Con không muốn bước chân vào sòng bạc nữa. Con chỉ có thể là một kẻ thất bại. Hơn nữa, tính cách của con cũng là đến khi thua sạch hết đồng xu cuối cùng mới chịu dừng lại”.
Người cha nói: “Không, con vẫn phải đi vào sòng bạc tiếp nữa, bởi đó là nơi trận đấu diễn ra kịch liệt nhất, vô tình nhất, tàn khốc nhất trên thế giới này. Đời người cũng giống như canh bạc, sao con lại không bước vào?”.
Tiểu Vương đành phải đi làm thuê ngắn hạn. Khi anh bước chân vào sòng bạc lần nữa đã là chuyện của nửa năm sau. Lần này, vận khí của anh vẫn không được tốt, lại là một màn thua cuộc như thường lệ. Nhưng anh đã điềm tĩnh hơn, chín chắn hơn rất nhiều.
Khi tiền thua hết một nửa, anh dứt khoát rời khỏi sòng bạc. Thực chất tuy vẫn thua nhưng trong lòng anh lại có một loại cảm giác chiến thắng. Lần này anh đã chiến thắng được bản thân mình. Anh đã không để mình phải thua đến đồng xu cuối cùng.
Lão Vương nhìn ra được niềm vui sướng của con trai, nói: “Con cho rằng đi vào sòng bạc là muốn chiến thắng ai đây! Con trước hết cần phải chiến thắng bản thân mình! Kiếm soát được bản thân mình, con mới có thể trở thành người thắng cuộc thật sự“.
Từ đây, mỗi lần đi vào sòng bạc, Tiểu Vương đều đặt ra một mức giới hạn cho riêng mình: Khi thua mất một phần mười số tiền, anh nhất định sẽ rời khỏi đó. Lâu dần, Tiểu Vương quen thuộc với sòng bài và đã bắt đầu chiến thắng. Lần đầu tiên, anh không chỉ giữ được tiền vốn, hơn nữa còn thắng được mấy trăm đô-la.
Người cha đứng bên cạnh nhắc nhở anh, bây giờ đã đến lúc phải rời khỏi bàn đánh bạc rồi. Nhưng ở vào lúc gió thuận buồm xuôi như vậy, Tiểu Vương nào chịu bỏ cuộc? Quả nhiên anh lại thắng được thêm 15% số tiền.
Tiểu Vương mừng rỡ khôn cùng, trước mắt đã sắp thắng được con số gấp đôi. Đây là cảnh trước nay anh chưa từng tưởng tượng ra, trong lòng hứng khởi không thôi.
Nào ngờ, chính ngay lúc này, tình thế đã chuyển biến bất ngờ, có mấy đối thủ đã gia tăng tiền cược. Chỉ vỏn vẹn hai ván, anh đã thua sạch. Tiểu Vương giật mình, khắp người đổ mồ hôi hột.
Lúc này anh mới nhớ đến lời khuyên can của ông Vương. Nếu như lúc đó có thể rời khỏi sòng, anh đã là một người chiến thắng. Đáng tiếc, ngay trước ngưỡng cửa chiến thắng, lại một lần nữa Tiểu Vương phải làm người thua cuộc.
Một năm sau, lão Vương lại đến sòng bạc xem phong cách đánh bạc của con trai. Tiểu Vương của lúc này đã giống như một tay già đời, thắng thua đều dừng lại ở mức khoảng 10%, không kể là thua mất 10%, hay là thắng được 10%, anh đều sẽ rời khỏi sòng.
Ngay cả lúc đắc ý nhất, anh cũng sẽ buông tay, dứt khoát rời đi. Lão Vương cảm động không thôi. Ông biết được rằng TRÊN ĐỜI NÀY, NGƯỜI CÓ THỂ RÚT LUI NGAY TRONG LÚC CHIẾN THẮNG MỚI LÀ NGƯỜI CHIẾN THẮNG THỰC SỰ. Những người như vậy, thiên hạ ít lại càng ít. Còn con trai của ông đã làm được điều đó.
Lão Vương cuối cùng quyết định bàn giao khối tài sản mấy chục tỷ của nhà mình cho Tiểu Vương đảm trách. Tiểu Vương vô cùng kinh ngạc, bởi anh vẫn còn chưa hiểu chút gì về nghiệp vụ của công ty.
Lão Vương vẻ mặt ung dung bình thản nói: “Nghiệp vụ là chuyện nhỏ, biết bao nhiêu người thất bại không phải là bởi họ không hiểu nghiệp vụ, mà là không khống chế được cảm xúc bản thân, rồi phóng túng dục vọng không ngừng. Người ta không phải không biết cách nắm giữ tài sản mà là không kiểm soát nổi chính mình. Điều này, con đã học được rồi“.
Quả đúng vậy, đối thủ khó chiến thắng nhất là chính bản thân mình. Kiểm soát tâm trạng, khắc chế cảm xúc tham lam, sợ hãi, tuyệt vọng, hối hận… dường như là một quan ải bất tận của đời người.
Người có thể thành công nhất định phải học được kiềm chế bản thân. Còn chỉ vì cái lợi mà mê mờ, thì tiền bạc có bao nhiêu rồi cũng trôi hết theo dục vọng và lòng tham vô tận.



Khởi nghiệp đơn giản theo công thức như trên là chắc thắng, nhưng để tồn tại dài lâu, cầu có thêm bí mật cuối cùng sau đây 

Phan Đăng An ( biên soạn và sưu tầm)

Thứ Tư, 29 tháng 5, 2019

GIẢ KHỔ MƯỢN TIỀN 10 NGƯỜI BẠN THÂN VÀ CÁI KẾT

GIẢ KHỔ MƯỢN TIỀN 10 NGƯỜI BẠN THÂN VÀ CÁI KẾT



Tháng trước, một người bạn tên Lưu Đằng của tôi vì xảy ra chút vấn đề trong việc làm ăn nên anh đang cần gấp một số tiền. Khi anh gọi điện thoại cho tôi, tôi cảm thấy có chút kỳ lạ bởi vì quan hệ của chúng tôi chỉ dừng lại ở bạn bè thông thường mà thôi. Vì vậy, tôi có chút do dự.
Tôi nói: "Lát nữa tôi sẽ gọi lại cho anh nhé!". Tôi suy nghĩ 10 phút rồi quyết định cho anh ta mượn số tiền đó.
Tuần trước, anh ấy đã đem tiền trả cho tôi, sau đó mời tôi đi uống trà.
Anh ta nói: "Anh đồng ý cho tôi mượn tiền thực sự là nằm ngoài dự đoán của tôi đó!".
Tôi hỏi: "Tại sao vậy?"
Anh ta trả lời rằng: "Trước khi gọi cho anh tôi đã gọi 9 cuộc điện thoại, anh là người thứ 10. Khi anh nói một lát sẽ gọi lại cho tôi, tôi cho rằng mình cần phải gọi cuộc điện thoại thứ 11 rồi. Tôi dựa vào độ thân thiết mà gọi 10 cuộc điện thoại này, càng gọi về sau thì càng không có lòng tin. Vì vậy, lúc gọi cho anh thì tâm trạng của tôi chỉ là thử vận may mà thôi".
Với chủ đề này mà chúng tôi đã bàn luận rất nhiều chuyện, cuối cùng anh tổng kết một câu: "Nếu không phải lần mượn tiền này, tôi còn tưởng rằng mình có rất nhiều bạn bè, bây giờ tôi mới hiểu thì ra tôi cô đơn đến như vậy".
Giả khổ mượn tiền 8 người bạn thân, tôi nhận lại kết quả shock: Ngày thường tưởng nhiều bạn bè, hóa ra thực sự có thể nhờ cậy chỉ có vài người mà thôi - Ảnh 1.
Mấy ngày sau tôi đều nghĩ về chuyện này. Sau đó tôi quyết định tìm hiểu xem rốt cuộc mình có cô đơn như người bạn đó của tôi không?
Trước khi bắt đầu, tôi đã gọi điện thoại nói cho người bạn đó biết về dự định của mình, anh cười và nói rằng: "Tôi khuyên anh vẫn không nên làm trò đùa này, nếu không chính nó sẽ khiến anh cảm thấy rơi từ Thiên đường xuống Địa ngục đó".
Tôi chọn ra tên của những người mà tôi tự cho là thân thiết đang ở bên cạnh tôi hiện nay, những người này đều đang ở trong nước, những người ở nước ngoài tạm thời không cho vào.
Họ và tôi từ trước đến giờ chưa từng có sự vay mượn về tiền bạc và cũng không có liên quan gì đến công việc. Chúng tôi thường đi cùng nhau, hoặc là đi ăn cơm, hoặc là đi uống trà, hoặc là đến quán rượu. Tôi từng giúp họ trong những chuyện nhỏ nhặt rất nhiều lần, có 8 người bạn cùng chơi xưa nay. Vả lại với thực lực tài chính của họ thì cho mượn mấy triệu đồng chắc chắn không phải vấn đề gì to tát.
Tôi gửi tin nhắn với nội dung gần giống nhau cho từng người trong số đó: "Bây giờ em gặp phải một chút rắc rối, cần hỏi mượn anh ít tiền, em sẽ trả trong vòng một tháng. Nếu như được thì gọi cho em, không được thì gửi lại một tin nhắn, cũng không sao, em chờ câu trả lời của anh".
Tôi gửi tin nhắn từ chiều hôm qua, chưa đến giờ cơm tối đã nhận được 6 tin nhắn và 2 cuộc điện thoại. Trong đó có một cuộc điện thoại gọi đến sau khi tôi gửi tin nhắn đi khoảng 20 phút, còn một cuộc điện thoại gọi đến sau khi tôi gửi tin nhắn đi khoảng hai tiếng rưỡi.
6 tin nhắn có nội dung như sau:
1. Huỳnh: Thực sự xin lỗi! Hiện tại anh có chút khó khăn, thật đó, nếu không vấn đề của em chắc chắn không cần phải nói đâu. Em hỏi người khác xem sao, xin lỗi em nhiều.
2. Kiệt: Tuần trước em vợ anh vừa mới hỏi mượn 50 triệu xong, tháng sau thì may ra anh mới có thể cho chú mượn, thực sự xin lỗi!
3. Khải: Thời gian này bản thân anh cũng rất khó khăn, cách đây không lâu anh chơi chứng khoán đã thua rất nhiều tiền. Xin lỗi, nếu tình hình của anh mà ổn thì không thành vấn đề.
4. Hoán: Sao em lại phải mượn tiền vậy? Hôm qua anh mới cho người ta vay 40 triệu, cho vay lấy lời, em lại không nói sớm hơn. Xin lỗi, em nghĩ cách khác xem.
5. Quyết: Xin lỗi nhé, gần đây anh đổ tiền vào bất động sản hết rồi, trong tay không có tiền mặt, thật ngại quá.
6. Minh: Con trai anh khai giảng là phải chuyển đến trường học mới, khai giảng là phải đóng 16 triệu. Thực sự anh không thể nào giúp em, mong em thông cảm.
Giả khổ mượn tiền 8 người bạn thân, tôi nhận lại kết quả shock: Ngày thường tưởng nhiều bạn bè, hóa ra thực sự có thể nhờ cậy chỉ có vài người mà thôi - Ảnh 2.
Cuộc điện thoại là do người bạn Tiến và Giang gọi đến.
Cuộc điện thoại đầu tiên:
TiếnAlô, em phải không?
TôiChào anh, là em đây!
TiếnEm làm sao vậy hả? Sao có vài triệu đồng cũng phải mượn hả? Em xảy ra chuyện gì vậy?
TôiKhông xảy ra chuyện gì cả, tiền của em cho người khác vay, hiện giờ chưa lấy lại được. Em trai em có chút việc nên cần dùng gấp.
TiếnKhông có chuyện gì là tốt rồi. Em đang ở công ty hả?
TôiÀ, vâng.
TiếnCon trai anh đi học bị xe đạp của người ta đâm trúng, chân bị gãy xương, anh đã mấy ngày không đi ra ngoài rồi.
TôiHả? Con trai anh gãy xương sao không nghe nói vậy? Anh cần giúp đỡ không?
TiếnAnh xin nghỉ phép một tuần rồi, công ty của vợ anh lại không cho nghỉ phép. Anh đang định tuần sau kêu mẹ anh đến giúp chăm sóc con. Thôi, giờ đọc số tài khoản ngân hàng của em cho anh đi, anh bảo vợ anh ngày mai đi làm chuyển khoản cho em.
Cuộc điện thoại thứ hai:
GiangAlô, cậu hả, tớ đây, bây giờ cậu đang ở đâu?
Tôi: Tớ đang ở công ty.
Giang: Ồ, tới vừa mới đến cửa hàng, tiền có sẵn đây, tớ mang qua cho cậu hay là cậu qua lấy?
TôiSao có thể để cậu mang đến đây chứ. Như vậy đi, lát nữa tớ qua chỗ cậu lấy.
GiangVậy cậu gửi số tài khoản cho tớ, bây giờ tớ sẽ chuyển qua cho cậu.
TôiOK
Buổi tối, anh Lưu Đằng lại cùng tôi đến quán rượu và cả hai chúng tôi than thở. Tôi nói với anh: "Hai người bạn cho em mượn tiền đó ngày thường chưa từng làm phiền em bất cứ chuyện gì; những người bạn còn lại thì động một chút là làm phiền em, lúc thì là vấn đề về máy tính, lúc thì là vấn đề cổ phiếu, lúc thì là vấn đề đầu tư…"
Anh hỏi tôi: "Em có nói cho hai người bạn cho em mượn tiền biết sự thật không?"
Tôi nói: "Tất nhiên là không rồi".
Anh cười xong rồi nói đùa: "Bắt đầu từ bây giờ, em chỉ có hai người bạn đó thôi".
Giả khổ mượn tiền 8 người bạn thân, tôi nhận lại kết quả shock: Ngày thường tưởng nhiều bạn bè, hóa ra thực sự có thể nhờ cậy chỉ có vài người mà thôi - Ảnh 3.
Tôi không nhớ là đã từng đọc cuốn sách gì nhưng hình như có một câu nói như vậy: "Người đã từng giúp đỡ bạn thì mãi mãi sẽ giúp đỡ bạn, nhưng người bạn từng giúp đỡ thì chưa chắc".
Tôi cũng cười, nhìn bâng quơ một chút rồi nói rất nhạt nhẽo: "Trong lòng hiểu rồi, ngoài miệng không nói ra, cũng không có gì là không tốt. Như vậy sau này thực sự gặp phải khó khăn, sẽ biết nên tìm người nào giúp đỡ, không phải phí sức cầu xin một số người không đáng tin cậy. Trong lòng mình buồn, trong lòng người ta xấu hổ, còn làm lỡ mất chuyện. Biết được người bạn nào có thể chơi cùng nhau, biết được người bạn nào có thể nhờ cậy.
Đối với những người bạn có thể chơi cùng thì ngày thường cùng nhau vui vẻ, không dùng việc riêng để làm phiền đến họ; đối với những người bạn có thể nhờ cậy, thì phải đối xử tốt với họ. Đừng tưởng là tôi nhiều bạn bè, người thực sự có thể nhờ cậy chỉ có vài người mà thôi".
Có câu nói rằng"Yêu quý những người bạn mà mình có thể tin cậy, cố gắng khiến mình trở thành người bạn mà người khác có thể nhờ cậy, như vậy, mới có thể cắm rễ trong thành phố này".
Thật ra, trước đây tôi từng đọc qua câu nói này. Hình như câu nói đó bắt nguồn từ câu chuyện nhờ giúp đỡ của một thương gia người Do Thái, tôi cũng cho rằng câu nói này rất có lý. 
Rốt cuộc thế nào mới là bạn bè? Tôi cảm thấy vài câu nói dưới đây có thể minh hoạ điều này rất đúng:
1. Khi bạn bè tốt ở cùng nhau, đôi khi tâm sự rất nhiều, thậm chí không muốn ngừng lại. Tuy nhiên, dù không có gì để nói, họ vẫn cảm thấy thân thiết, không ngượng ngùng.
2. Bạn bè chính là người đã nhìn thấu con người bạn, mà vẫn bằng lòng chơi với bạn.
3. Bạn bè chính là người đến thăm bạn không vì bất cứ lý do gì.

Cho dù nhân duyên của bạn có tốt đến mấy thì người có thể giúp đỡ bạn trong lúc bạn gặp khó khăn chỉ có một số ít mà thôi. Người bạn thực sự chính là người có thể cùng bạn vượt qua cô độc, túng quẫn. 

Thứ Tư, 13 tháng 3, 2019

ĐƯỜNG SẮT SÀI GÒN - MỸ THO

ĐƯỜNG SẮT SÀI GÒN - MỸ THO



Đường sắt Sài Gòn – Mỹ Tho là tuyến đường sắt đầu tiên của Việt Nam cũng là tuyến đường sắt đầu tiên của Đông Dương, được xây dựng vào năm 1881.
Nếu như ngày xưa Pháp cho xây đường sắt đến Cần Thơ và qua tận Cambodia thì Đồng Bằng Sông Cửu Long đã phát triển rực rỡ.

Nếu như Ông Diệm không cho dừng tuyến này vào năm 1958 thì ngày nay Việt Nam không phải khôi phục lại !

Tuyến đường sắt này có chiều dài hơn 70 km và tổng kinh phí gần 12 triệu franc. Mọi vật liệu để xây dựng tuyến đường sắt này đều được chở từ Pháp sang. Đây cũng là tuyến đường sắt thứ hai được người Pháp xây dựng ở nước ngoài, sau tuyến đường sắt dài khoảng 13 km đầu tiên đặt tại Pondichéry là khu vực thương điếm của Pháp tại Ấn Độ, được xây vào tháng 12 năm 1879
Ngày 12 tháng 11 năm 1880, nhằm khai thác triệt để các nguồn tài nguyên của Miền Nam (Việt Nam), Hội đồng thuộc địa Nam kỳ đã nhượng quyền xây dựng và khai thác tuyến đường sắt đầu tiên ở Việt Nam cho nhà thầu tư nhân Joret
Đầu năm 1881, nhà thầu Joret bắt tay vào xây dựng tuyến đường sắt đi từ Sài Gòn đến các tỉnh Đồng bằng sông Cửu Long. Tuyến đường sắt từ Sài Gòn tới Mỹ Tho đã được xây dựng với chiều dài hơn 70 km. Chi phí dự kiến của công trình hơn 12 triệu franc với vật liệu được đưa từ Pháp sang. Đến giữa năm, mọi dự trù đã hoàn tất và công trường đi vào hoạt động. Việc tổ chức xây dựng tuyến đường sắt khá quy mô, khẩn trương, với hơn 11.000 lao động của cả Pháp và Việt Nam. Trong đó phía Pháp chủ yếu các sĩ quan công binh cùng và kỹ sư, còn các lao động thủ công là người Việt
Do đặc điểm của vùng Nam Kỳ Lục tỉnh phần lớn là sông nước, nên phần lớn con đường mà tuyến đường sắt đi xuyên qua là đất thấp và bùn lầy. Việc phải gia cố nền đường đã làm mất thêm nhiều thời gian. Tuyến đường cũng đi qua những cánh đồng lớn hoặc một số khu dân cư.
Một vấn đề nan giải mà tuyến đường sẳt gặp phải là có hai con sông tạo ngăn cách. Do vậy, vừa thi công công trình, nhà thầu Pháp vừa đặt hãng Eiffel khi đó chế tạo nên 2 cây cầu gồm cầu sắt Bến Lức (bắc qua sông Vàm Cỏ Đông) và cầu Tân An (bắc qua sông Vàm Cỏ Tây) cho xe lửa qua sông


Thế nhưng 4 năm sau, khi đã đưa tuyến đường sắt vào hoạt động các cây cầu vẫn chưa hoàn thành. Do đó để đưa tàu hoả vượt qua sông lớn các toa tàu đã được tạm tách rời để đưa lên phà qua sông, sau đó lại được nối rồi cho chạy tiếp. Loại phà được dùng chạy bằng máy hơi nước chở hơn 10 toa xe. Trên phà có lắp đường ray và các thiết bị để nối đường ray trên mặt đất với ray của phà. Hình ảnh đoàn xe lửa dài chạy xì khói kêu ầm ầm trên 2 thanh sắt và hình ảnh chiếc phà đưa xe lửa qua sông đã khiến người dân Việt thời đó rất thích thú và ngưỡng mộ. Xe lửa phải qua phà đến tháng 5 năm 1886, sau khi 2 cầu sắt (dài 550m và 133m) được hoàn thành thì chấm dứt, xe lửa có thể đi một mạch từ Sài Gòn đến Mỹ Tho mà không cần phải di chuyển các toa tàu lên phà nữa
Tuyến Đường sắt Sài Gòn – Mỹ Tho hoạt động đến thập kỷ 50 của thế kỷ 20. Thời kỳ này xe hơi phát triển mạnh. Hệ thống đường bộ Sài Gòn - Mỹ Tho cũng được đầu tư như xa lộ nên người dân chuyển dần sang đi đường bộ để thuận lợi hơn. Có những ngày cả đoàn tàu chỉ có vài chục người đi dẫn đến thua lỗ. Năm 1958, tuyến đường sắt này đã bị chính quyền Ngô Đình Diệm cho ngưng hoạt động, kết thúc 73 năm tồn tại.
125 năm sau, tuyến đường sắt xưa nhất Đông Dương được Bộ Giao thông Vận tải (Việt Nam) xây dựng lại với nhiều tranh luận căng thẳng. Dự án này do Cục Đường sắt Việt Nam làm chủ đầu tư và tư vấn là Công ty Tư vấn thiết kế giao thông phía Nam (Tedi South) đang được thực hiện ở giai đoạn báo cáo đầu tư. Dự kiến, tuyến đường sắt Sài Gòn – Mỹ Tho mới này sẽ có chiều dài 87 km, đi qua Bình Dương, TPHCM, Long An, Tiền Giang. Dự án có tổng mức đầu tư hơn 7.000 tỉ đồng
.Nguồn Wikipedia

Thứ Bảy, 9 tháng 3, 2019

Thứ Tư, 21 tháng 11, 2018

NGŨ HÌNH VỊNH XUÂN

Le bouddhisme, le temple de Shaolin et le kung fu.

Le Wing Chun traditionnel comprend l’apprentissage des chorégraphies des 5 animaux dans la formation soit le tigre, le léopard, la grue, le dragon et le serpent. Or ellecelles-ci sont absentes de la majorité des écoles actuelles. Pourquoi cette distinction dans un même style d’art martial ? C’est précisément l’objet de cet article.


Pour répondre à cette question il est indispensable de connaître quelques jalons clefs de l’évolution du bouddhisme en Chine puisque c’est ce courant de pensée philosophique qui a donné naissance au kung fu.

C’est en raison de l’engouement de la dynastie Han pour le bouddhisme que cette philosophie fut introduite en Chine vers le Iier siècle de notre ère.

En 495 fut érigé le premier temple de Shaolin sous l’ordre de l’Empereur Wei afin d’accueillir un grand prêtre indien du nom de Ba Tuo aussi connu sous le pseudonyme de « Happy Bouddha »[1]

À partir du IIème siècle, plusieurs traductions en chinois de textes bouddhiques d’une grande qualité firent progressivement leur apparition, contribuant ainsi largement à leur diffusion. Par ailleurs la route de la soie, véritable autoroute commerciale et culturelle qui traversait toute l’Asie centrale fut un grand véhicule de transmission. Plusieurs temples bouddhistes s’étaient établis sur ce grand passage.[2]

C’est à cette époque que le célèbre moine Bodhidharma (v. 470- v. 543)[3] s’installa au monastère de Shaolin pour y enseigner le bouddhisme chan (aussi appelé zen). Constatant le piètre état de santé des moines, il décida de s’isoler dans une grotte pour
une période de 9 ans de méditation. Au terme de celle-ci il laissa en héritage 3 livres qui traitent de 3 aspects du corps humain selon la conception orientale: le corps physique abordé dans « Le livre de la transformation des muscles et des tendons », le corps énergétique dans « le livre du lavement de la moelle », et le corps mental qui concerne le travail spirituel. Ces ouvrages constituent la plus ancienne preuve de l’existence d’un système de connaissance structuré et complet dans le domaine des arts martiaux en Chine.

S’inspirant des 3 livres de Boddhidharma laissés en héritage ,les moines par une pratique assidue, perfectionnèrent l’art du combat donnant ainsi naissance au Kung Fu qui devint la quintessence des arts martiaux.


Entre le VI et le VIIIème siècle, grâce à une réunification amorcée par les Sui (581-618) puis poursuivie par les Tang (618-907), la Chine a alors profité d’une période de prospérité. Dans un climat d’unité retrouvée le bouddhisme a connu son âge d’or (500 - 850)  Les moines avaient contribué à l’avènement de la dynastie Tang en permettant à l’Empereur Li Shimin, aussi connu sous le nom de Tai Tsung, de subjuguer le général Wang Schichong. En guise de reconnaissance le nouvel Empereur donna de vastes terres au monastère et lui accorda la permission de lever une armée. Au fil du temps le temple acquis une grande renommée et figura parmi les grandes institutions d’enseignement avec une formation de haut calibre destinée à l’élite chinoise. Ainsi plusieurs personnages importants de la société chinoise tels des généraux et grands mandarins furent formés dans ce temple. Même des membres de dynasties impériales furent éduqués par les moines. En défendant les pauvres contre l’abus de certains potentats  et brigands d’autres ressortissants de Shaolin devinrent de véritables légendes en raison de leur rôle de justicier errants.

Quelques mots sur le temple de Shaolin en raison de son importance dans l’histoire des arts martiaux.

Détruit et reconstruit à plusieurs reprises selon les querelles d’influences politiques ou philosophiques, le fameux temple et ses succursales étaient situés dans des lieux isolés et difficilement accessibles fournissant ainsi des lieux propices à l’étude, au recueillement, à la méditation et l’avancement spirituel.

La formation exhaustive incluait notamment la philosophie, l'histoire, les mathématiques, la géomancie, la médecine et bien sûr les arts martiaux.

La Tour du Savoir jouait le rôle de bibliothèque et archivage des connaissances accumulées. La Tour renfermait des livres rares, des documents codés et secrets. Seules les personnes autorisées et de haut niveau pouvaient y accéder.

La structure hiérarchique du temple comprenait 3 conseils composés de 9 membres: le conseil suprême, le conseil dirigeant et le conseil disciplinaire. Les fonctions de protection de la Voie incluaient l’académie Tamo et disciplinaire alors que les fonctions de promotion de la Voie étaient assurées par les Académie Arhat, du Vent et du Feu, et judiciaire.[4]

La formation complète pouvait durer jusqu’à 30 ans mais ce n’était cependant pas le cas de tous et certain quittaient après une formation d’une plus courte durée.

Au terme de la formation, les moines étaient orientés vers des fonctions compatibles avec leur formation, leur personnalité et leurs talents.

Afin de s’assurer que les moines sortant possédaient un niveau de formation adéquat permettant de faire face aux éventualités de la vie en société ils devaient réussir un examen composé de 3 tests.

Le premier test consistait en une série d’énigmes confirmant une compréhension philosophique adéquate.

Le second mesurait les capacités martiales où le candidat devait passer à travers une chambre noire parsemée de mannequins automates bougeant de façon aléatoire.

Le dernier test consistait à soulever un gros chaudron chauffé par des charbons ardents.Un dragon et un tigre marquaient au fer rouge les avant bras de celui qui passait cette épreuve finale avec succès.

Ainsi on pouvait reconnaître un authentique moine de Shaolin par les points brûlés sur la tête, le dragon et le tigre sur les avant bras et la maîtrises des techniques de combats des 5 animaux, signature du Shaolin kung fu.

Beaucoup plus que de simples techniques physiques de combat sans armes, les 5 animaux étaient associés aux 5 éléments de même qu’à des qualités spécifiques en lien avec chaque animal. La pratique de ces chorégraphies visait non seulement le développement harmonieux de la personne, elle bonifiait aussi les aspects psychologiques et les habiletés dans la gestion des relations humaines et la résolution de problèmes, la planification ou le développement de stratégies efficaces. À titre indicatif le tigre développait le courage, le léopard la sagacité, la grue la maîtrise de soi, le dragon la fermeté et le serpent la diplomatie. À des niveaux plus avancés les 5 animaux pouvaient inculquer d’autres enseignements aux pratiquants de haut calibre.

Après cet aperçu général de Shaolin il est plus aisé de comprendre pourquoi il fut un grand centre de formation.

Formé par un moine bouddhiste, le chef des turbans rouges fut le fondateur de la dynastie des Ming (1368-1644) Sous les Ming, le temple de Shaolin bénéficia d’un appui considérable des autorités impériales.[5]

Lors du renversement des Ming par les Qing (1644-1912), le temple joua un rôle actif dans la rébellion contre la nouvelle dynastie au pouvoir. L’Empereur Qianlong exaspéré décida détruire le temple. Clin d’oeil ironique de l’histoire puisque celui-ci avait suivi une formation rigoureuse dans un temple, ce qui expliquait ses grandes compétences martiales. Seul 5 moines dits « Les cinq invincibles »[6] échappèrent au massacre. Ils durent fuir et s’éparpiller. Désormais hors la loi, ils devinrent des fugitifs et vécurent dans la clandestinité. Ils jurèrent de garder et transmettre l’art de Shaolin et de poursuivre leur lutte contre les Qing afin de restaurer les Ming.

Assimilée à la résistance contre les Qing, la pratique des arts martiaux fut interdite. Passible de la peine de mort, les pratiquants de kung fu devaient se montrer très prudents. C’est pourquoi le disciple n’avait pas le droit de divulguer le nom de son maître. Désormais le kung fu de Shaolin serait transmis secrètement à des disciples triés sur le volet qui désiraient poursuivre la lutte contre les envahisseurs mandchous. Par ailleurs, le besoin de nouveaux guerriers pour alimenter la rébellion nécessitait une formation plus rapide. C’est dans ce contexte d’urgence de guerre et de clandestinité que se développèrent les nouveaux styles de combat après Shaolin.

La bonzesse Ng Mui, et la naissance de nouveaux style de kung fu

La bonzesse Ng Mui (Ung Mui), une des cinq survivants lors de la destruction du temple Shaolin prit la fuite vers le sud de la Chine. Elle rencontra 3 jeunes filles en pleine adolescence qu’elle adopta comme disciple soit Fong Wing Chun, Fan Wing Chun et Yim Wing Chun. Elles passèrent quelques années sous sa tutelle pour apprendre des techniques de combat.

Par ailleurs 2 des 5 invincibles soit Pak Mei et Jee Shim Shee s’affrontèrent et ce dernier y trouva la mort. Or deux de ses disciples qui avaient appris le kung fu dans les temples et désormais sans grand maître épousèrent 2 des disciples de Ng Mui. Leung Bok Chau épousa Yim Wing Chun et poursuivit la tradition martiale de son épouse. Quand à son frère de kung fu, Hung-Hei-Kwan, il épousa une autre disciple de Ng Mui et fonda le style Hong Gar.

Hung-Hei-Kwan en gardant les postures imitant les cinq animaux classiques du Shaolin, combina les techniques douces et fluides de la grue blanche que sa femme pratiquait avec les mouvements secs et puissants du tigre du temple Shaolin créant ainsi la forme célèbre du tigre et de la grue de l'École Shaolin Hung Gar.

Cette branche a eu une importante implication dans la lutte Indépendantiste anti impérialiste. Certains de ses pratiquants ont appartenu à plusieurs mouvements révolutionnaires tels que les drapeaux noirs, les sociétés des poings justes et harmonieux, des troupes d'opéra et d'autres groupes. Ainsi, des Grands personnages de cette lignée ont marqué l'histoire comme Liu Yongfu, Wong Ki Yee et Wong Fei Hung (père/fils)

L'apparition de l'école Wing Chun [7]

Au point de départ, la lignée Wing Chun comporte 2 lignages: celui du sang incarné par Wong Wah Ba 3ème Grand Maître dirigeant, neveu de Ng Mui et celui des 3 disciples formées par Ng Mui soit Fong Wing Chun Grand Maître dirigeante de l’École Pak Hok  Wing Chun, de Yim Win Chun 1ère Grand Maître fondatrice de l’École orthodoxe Wing Chun et de son époux Leung Bok Chau et 2ème Grand Maître dirigeant de l’École Wing Chun.

La lignée par le sang de Wong Wah Ba et la lignée par alliance de Leung Bok Chau remplissaient des missions de nature très différente mais complémentaires dans l’atteinte d’un objectif commun soit la transmission du savoir de Shaolin et la lutte contre les Qing.

Wong Wah Ba était un guerrier de plume c’est-à-dire quelqu’un chargé de l’espionnage et des assassinats. Ce type de mission nécessitait de grandes habilités de planification et une grande agilité pour voler sur les toits. Cette branche a à son actif plusieurs assassinats de hauts dignitaires Quing. La formation de ces combattants a été plus clandestine, plus secrète et dans des lieux très reculés, très difficilement accessibles. Les 5 animaux sont une partie intégrale de la formation. Le Grand Maître Nguyen Minh qui a enseigné le Wing Chun au Grand Maître Nam Anh provient de cette lignée car l’Académie Ching Whoo de Cholon au Vietnam a abrité plusieurs grands maîtres de kung fu qui furent forcés de quitter la Chine.

La branche Leung avait pour mission d’identifier, de recruter et de former rapidement des guerriers efficaces pour poursuivre la résistance contre les Qing. Il s’agit des guerriers de montagne, soit ceux que l’on retrouve dans les armées et qui sont dotés d’une grande force.

Afin d’accomplir sa mission le Grand Maître Leung Yee Thai formé par Leung Bok Chau eut la brillante idée former une troupe de théâtre et d’opéra et de voyager de ville en ville sous la couverture de la « La Red Boat Opera Company »

Ce subterfuge permettait aux membres de la troupe de continuer de pratiquer le kung fu sous forme de spectacle de théâtre et de provoquer les réactions des spectateurs, et de recruter des sympathisants. Faute de temps et d’espace le nouveau style se spécialisait dans les combats rapprochés, les attaques à la gorge et dans la ligne de centre. Par ailleurs ce mode de transmission était parfait pour l’accomplissement de missions éclairs contre le pouvoir.

Le Grand Maître Leung Yee Thai fut le dernier de la lignée Leung à pratiquer les 5 animaux, il ne transmit pas cette connaissance à son disciple Leung Jan qui oeuvra longtemps dans la troupe d’opéra.

C’est à ce moment que cette branche du Wing Chun a cessé la pratique des 5 animaux. C’est de cette lignée que provient Yip Man, Bruce Lee, Leung Ting et William Chung.

Ainsi la lignée, le type de mission et les lieux de pratique expliquent la différence entre les styles de Wing Chun.


Par:

Malcolm St-Pierre
Ceinture rouge
Nam Ngo (Pierre François Flores, Ceinture rouge 4ième Dan

Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2018

Le cours Le Vietnamien pour les Français à Sai Gon"


Le Vietnammien est la langue officielle du Vietnam. Il est parlé par plus de 90 millions de personnes au Vietnam et par plus de trois millions de personnes dans d'autre pays et par plus de 3000 français qui habitent à Saigon 2018.
Il est d'un grand interét pour les francophones qui veulent communiquer avec les vietnammien et connaitre de notre culture.
Avec le souhait de contribuer une petite partie dans votre aprentissage du Vietnamien, j'ai un cours de vietnamien gratuit : " Le Vietnamien pour les Français à Sai Gon"
C’est gratuit (et ça le restera toujours)....




En effet, un grand choix vous est offert entre cours intensifs et cours extensifs, cours de jour et cours du soir, cours individuel et cours en groupe. 

C’est gratuit (et ça le restera toujours)....