Thứ Hai, 6 tháng 8, 2018

NGUYÊN LÝ 1 PHÚT

Khi đương đầu với khủng hoảng, khả năng tập trung có thể làm nên mọi khác biệt giữa thành công và thất bại. Bạn không thể hoàn thành mọi thứ, nhưng bạn có thể kiên trì hoàn thành một vài thứ quan trọng nhất.
Johann Wolfgang von Goethe đã từng nói, "Đừng bao giờ đặt những điều quan trọng nhất vào những thứ vô giá trị". Hay tác giả nổi tiếng Stephen Covey cũng từng nói, "Điều quan trọng là biến những thứ quan trọng trở nên thực sự quan trọng".
Có một nguyên tắc rằng mỗi phút dành cho việc lên kế hoạch sẽ tiết kiệm được 10 phút thực hiện công việc. Thời gian dành ra để suy nghĩ về những gì sẽ làm trước khi bắt tay vào thực hiện sẽ giúp bạn tập trung vào hoạt động có thể mang lại kết quả khả quan nhất cho bạn và doanh nghiệp của bạn.
Tránh việc "nghiêm trọng hóa những thứ nhỏ nhặt" (major in minors). Luôn tự hỏi bản thân, "Điều gì là thật sự quan trọng?" Khả năng hỏi và trả lời câu hỏi đó thường sẽ giúp bạn giữ đúng lộ trình và thoát ra khỏi khủng hoảng.
Suy nghĩ trên giấy
Để giữ cho bạn luôn tập trung vào mục tiêu ưu tiên của mình, đây là những bước cần làm: trước tiên, hãy suy nghĩ trên giấy. Viết những thứ quan trọng ra giấy để bạn có thể kiểm soát được tình hình trong giai đoạn nguy cấp hay khủng hoảng. Trước khi hành động, hãy lên danh sách những gì bạn phải làm để giải quyết vấn đề và vượt qua khủng hoảng.
Vào năm 1342, nhà triết học William xứ Ockham đã phát triển lý thuyết được biết đến với tên Occam’s Razor. Nguyên lý này nói rằng, khi đối mặt với vấn đề hay tình huống phức tạp, cách phân tích, giải quyết đơn giản và trực tiếp nhất thường là cách làm đúng nhất.
Điều đó có nghĩa là bạn không nên quá tập trung vào tiểu tiết. Thay vào đó, hãy bắt đầu từ những giải pháp đơn giản nhất. Ví dụ như, kỳ hạn cho đợt thanh toán đang đến gần mà bạn vẫn chưa có đủ tiền. Thông thường, cách đơn giản và trực tiếp nhất để giải quyết vấn đề này là xin chủ nợ gia hạn. Bạn cũng có thể đến gặp những khách hàng lớn và yêu cầu họ thanh toán trước cho sản phẩm hoặc dịch vụ họ sẽ mua trong tương lai khi cần huy động tiền mặt.
Đôi khi với các vấn đề trong kinh doanh, bạn chỉ cần sa thải một người hoặc trực tiếp quản lý, giải quyết tình huống đó. Hãy luôn tìm giải pháp đơn giản và trực tiếp nhất để bước qua giai đoạn khủng hoảng.
Lập danh sách
Đầu ngày, hãy lập danh sách những việc bạn cần làm trong ngày. Xem qua danh sách đó và đánh dấu bảy việc quan trọng nhất. Tự hỏi bản thân, "Nếu tôi chỉ có thể làm một việc trong danh sách này ngày hôm nay, tôi sẽ làm việc gì?" Đánh số "1" ở bên cạnh công việc hay nhiệm vụ đó. Lặp lại việc đó đến khi bạn đánh dấu được đủ bảy đầu việc chính cần làm.
Sau đó, bạn hãy tự thúc đẩy bản thân bắt tay vào công việc ngay lập tức, tập trung cao độ cho đến khi hoàn thành. Nếu bạn bị làm phiền hay bị xao nhãng, hãy cố gắng ngay lập tức quay trở lại với việc đang làm. Hành động này luôn mang lại cho bạn kết quả tốt trong công việc ở mọi hoàn cảnh.
Phân loại công việc của bạn
Để tập trung vào những việc được ưu tiên trong thời kỳ khủng hoảng, hãy sử dụng phương pháp phân loại. Phương pháp này được phát triển bởi quân đội Pháp trong Thế chiến I, khi trạm quân y phía sau chiến trường có quá nhiều người bị thương cần được điều trị. Họ đã giải quyết vấn đề bằng cách chia những người bị thương thành ba nhóm. Nhóm đầu tiên là những người không thể cứu chữa được. Họ được tách riêng ra và sử dụng những liệu pháp khiến họ cảm thấy dễ chịu hơn.
Nhóm thứ hai gồm những người bị thương nhẹ và có thể bình phục nhanh. Nhóm thứ ba là những người cần phải được điều trị ngay để có thể giữ lại tính mạng. Đây là nhóm cần đến sự quan tâm, săn sóc chu đáo của các bác sĩ và y tá.
Trong kinh doanh, bạn cũng nên áp dụng phương pháp này. Hãy tập trung vào những vấn đề bạn cần giải quyết ngay và phớt lờ những vấn đề bạn không thể giải quyết. Đừng lãng phí thời gian vào những trường hợp mà dù có bạn hay không, vấn đề vẫn sẽ được giải quyết. Thay vào đó, bạn cần tập trung ngay vào những vấn đề rất cần đến sự đóng góp của bạn để cứu vãn tình thế.
Điều gì là quan trọng?
Trong lúc đương đầu với khủng hoảng, hãy luôn tự hỏi: Điều gì là quan trọng trong tình huống này? Trong tất cả những gì có thể làm, nếu tôi chỉ làm một điều, mọi việc sẽ như thế nào? Tình huống này cần đến điều gì mà chỉ tôi mới có thể đáp ứng được?
Hai câu hỏi hữu ích nhất để bạn giữ đúng lộ trình là: "Điều gì mà chỉ có tôi mới có thể làm và nếu làm tốt điều đó, tôi có thể tạo ra thay đổi thực sự hay không?" và "Đâu là việc hữu ích nhất mà tôi đang làm?"
Dù câu trả lời của bạn là gì, hãy luôn nhắc nhở bản thân thực hiện công việc theo thứ tự ưu tiên cho đến khi hoàn thiện được chúng. Bằng cách tập trung vào nhóm công việc được ưu tiên nhất, bạn sẽ làm việc năng suất và hiệu quả hơn để đưa bạn và công ty thoát khỏi khủng hoảng.
Hãy hành động
1. Xác định điều chỉ bạn có thể làm được mà nếu làm tốt điều đó bạn sẽ tạo ra được khác biệt thật sự và đưa bạn thoát khỏi tình trạng khủng hoảng.
2. Giảm bớt việc để bắt kịp tiến độ! Điều gì đơn giản, rõ ràng nhất mà bạn có thể làm ngay để không tiếp tục rơi vào trạng thái khủng hoảng?

Theo Tri Thức Trẻ

Thứ Sáu, 4 tháng 5, 2018

LỤC BÌNH ĐẠO NHÂN VÕ ĐANG VIỆT NAM



Sau 10 năm xa cách tôi mới gặp lại Lục Bình Đạo Nhân. Tuy đã ngoài trăm tuổi (109) nhưng Đại Sư vẫn không hề thay đổi, với búi tóc kiểu đạo sĩ đã bạc xóa theo năm tháng.


Một tay ông cầm tẩu thuốc đã cũ kỹ tạc bằng đốt xương vai của một tên cường đạo vô phúc đã chạm trán Đại Sư 80 năm về trước. Trong tay kia là cây gậy Thiết trúc được uốn vặn, u nần biến dạng tại các tiết đốt, đầu gậy lủng lẳng một bầu hồ lô khổng lồ. Đại sư khẽ lay cây Thiết trúc, tiếng lách cách từ những chiếc vòng làm từ xương người đeo trên hai cổ tay gầy gò lại vang lên. Những chiến tích của Đại Sư khiến tôi hồi tưởng những giai thoại hào hùng về một hiệp khách hồi đầu thế kỷ, đơn thân độc mã giang hồ hành hiệp suốt dọc biên giới Việt-Trung đã gieo rắc kinh hoàng cho bọn lục lâm thảo khấu và tham quan ô lại.
 
Suốt nhiều ngày liền, Thầy trò chúng tôi mải mê đàm đạo thâu đêm, cho đến khi lửa trong lò đã tàn, rượu trong bầu đã cạn… Đại Sư ngồi đó, đối diện với tôi là hình ảnh một vị Đạo sĩ già với nụ cười trẻ thơ và ánh mắt lúc nào cũng như soi thấu tâm can. Đại Sư cất giọng trầm và ấm áp khiến tôi chợt tỉnh:
 
Này con, với công phu sở học của mình, con đã đạt được thành quả gì ở phương Tây, hãy kể ta nghe. Nhưng trước tiên hãy trả lời những câu hỏi này của ta đã :
 
- Con có còn truyền dạy chúng đệ tử mà không cần giải thích nữa không ?
- Dạ thưa thầy không ạ. Trái lại là khác, con đã hao tốn nhiều hơi sức, loanh quanh dông dài giải thích cho chúng.
 
Đang châm tách trà bằng đất nung, Đại sư chợt khựng lại.
 
- Thế con có còn chửi mắng chúng thậm tệ không ?
- Dạ không ạ. Nay thì con phải luôn khen ngợi để động viên chúng.
 
Đôi lông mày rậm và bạc trắng của Đại Sư nhíu lại đến giao nhau trong ánh mắt sâu thẳm :
 
- Thế, con có còn bợp tai đá đít chúng khi chúng làm điều sằng bậy hay không ?
- Dạ thưa không dám ạ! Phương pháp này không còn khả dụng nữa ạ!
 
Đại Sư thở dài, ánh mắt xa xăm :
 
- Thế thì con đã trở thành một người thầy “Bất Xứng”. Không biết đến bao giờ phương Tây mới có được một người có thể đạt được trình độ đại sư…

Tác giả bài viết: Đại Sư Nam Anh - Dịch giả: Sư Bá Nam Yên


Phụ lục :




Một ngày đầu tháng tư năm 2017, Phan Đăng An ngồi đàm đạo cafe với Sư Bá Xuyên Nam Yên bên con đường nho nhỏ dẫn vào tổ đường của Vịnh Xuân Nam Anh Chính Thống Phải,  Sài Gòn vừa đổ mưa to, tiết thời mát mẻ làm lòng người thấy thoải mái.


Sư Bá Nam Yên kể về Tam Giáo áp dụng trong môn phái Vịnh Xuân Nam Anh Kung Fu, Phật Giáo để người luyện võ chiến thắng chính mình, Lão giáo để hiểu quy luật có âm có dương, có ngũ hình Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ cũng như lục phủ ngũ tạng của con người, Khổng giáo để áp dụng phép tắc tam cương ngũ thường cho môn phái.

Lúc cao hứng, Đại sư bá Nam Yên kể về Lục Bình Đạo Nhân - một cao thủ của Võ Đang Miền Nam trước năm 75, sư đệ của đạo sĩ Trương Tòng Phú - Chưởng Môn Võ Đang Việt Nam lúc bấy giờ. Lục Bình Đạo Nhân cũng là thầy của Đại Sư Nam Anh, chưởng môn Vịnh Xuân Nam Anh Kung Fu đời thứ 6. 

Đại Sư Nam Anh kể với học trò rằng, năm  1996, một nhà báo Canada có về Việt Nam để viết về loạt phóng sự về các vị cao thủ cuối cùng của làng võ trước 75, tìm đến Lục Bình Đạo Nhân thì được tin ngài đã về cõi khác.

Vài năm sau đó, Đại Sư Nam Anh từ Québec Canada  cũng về Việt Nam truyền võ đạo, một ngày đang đi trên đường Đồng Khởi đoạn giao với đường Nguyễn Du cùng với đệ tử chu sai đai Nam Chinh thì thấy một chiếc Honde dame vượt qua trước mặt và quẹo trái về hướng Bưu Điện Thành Phố , đại sư Nam Anh thấy rõ ràng một cụn già quắc thước tóc búi cao đang cầm cây Thiết trúc uốn nặn lồi lõm đặc trưng của Lục Bình đạo nhân. Rõ ràng là đạo nhân chưa quy tiên và hiện mồn một trước mắt thầy Nam Anh. Vội vàng ngoái nhìn thì thấy Lục Bình Đạo Nhân dơ cao cây Thiết Trúc lên và hạ xuống nhanh gọn, hiểu rằng đạo nhân muốn ám hiệu rằng đừng đuổi theo và hãy quên đi là thấy đạo nhân.

Đại Sư Nam Anh mừng quá và rất muốn gặp cố nhân nên kêu đệ tử quay xe đuổi theo bóng dáng của Lục Bình Đao nhân, nhưng hỡi ôi, cao thủ phi phàm như bóng chi tăm quá loáng cái đã khuất dạng, đại sư Nam Anh đi đến Hồ Con Rùa thì biết rằng khó  có thể nhìn thấy hình bóng cố nhân lần nữa nên đành nhẹ lòng mà quay bước .


Bí quyết Vịnh Xuân : Ngũ Hình - Tam Tỉnh - Bát Môn 

Ngũ Hình : Long Xà Hổ Báo Hạc

Tam Tỉnh : Thị Giác, Xúc  Giác và Cảnh Giác 

Bát Mông : 4 chiến thuật : Công - Thủ - Phản, Biết và 4 chiến Lược : Tiên Công, Hậu Công, Tiên Thủ, Hậu Thủ













Thứ Tư, 11 tháng 4, 2018

VÕ SƯ HỒ HẢI LONG

Phan Đăng An


Năm 1984
Tại một ngôi trường tiểu học trong Chợ Lớn, vào giờ tan lớp!
Căn phòng nhếch nhác, chật hẹp và ảm đạm nằm tận cuối dãy hành lang tăm tối. Dưới ánh đèn dầu vàng vọt hiu hắt, người bệnh nằm trên giường trông càng thảm não hơn và dường như bị chìm khuất dưới đống chăn màn đã nặng mùi.
- Không ai đến lau dọn phòng cho thầy sao? Tôi hỏi.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có âm thanh ken két từ chiếc giường cũ kỹ vang lên khi tôi khẽ ngồi xuống bắt mạch cho Thầy. Mạch trầm và tế, tôi nói:
- Thầy cứ nằm nghỉ, để con nấu cháo và sắc thuốc cho Thầy.
Củi khô bén lửa nhanh chóng. Những ngọn lửa vờn quanh cái xoong méo mó. Từ nhỏ, tôi vẫn luôn yêu thích ngọn lửa. Ánh lửa đoàn tụ đêm Giao Thừa, mọi người quây quần quanh nồi bánh chưng nồng ấm nghĩa tình. Và ngọn lửa của sự sống tự nghìn xưa đã thắp sáng cuộc đời, ví như sợi Kim Thằng đã thắt chặt mối thâm tình cao quý giữa Thầy và tôi.

Những hình ảnh 15 năm xưa phút chốc chợt hiện về…

Năm 1969
...
Ánh đèn dầu, dần dần soi rõ khuôn mặt người đàn ông trạc ngũ tuần. Một bậc trượng phu với nét rắn rỏi, vầng trán rộng hói cao thông minh, vóc dáng tuy nhỏ bé nhưng thân hình rắn chắc và đôi vai rộng khiến ông quả là một địch thủ đáng gờm!
Chậm rãi ngồi xuống mồi tẩu thuốc, ông chợt cất giọng, tiếng vang tựa sấm :
- Tôi biết anh là người rất có Tâm Đạo vì đã là một Võ Sư nổi danh mà anh vẫn tìm đến tôi xin thọ giáo. Tôi rất quý cung cách của anh, anh đã chiến thắng được chính bản thân , đó là điều khó nhất. Tuy vậy chưa hẳn tôi đã có đủ trình độ dạy anh. Nhưng dù sao, chúng ta cũng phải giao thủ cho đúng truyền thống môn phái Vịnh Xuân.
Từ buổi gặp gỡ đáng ghi nhớ ấy, suốt 3 năm trời ròng rã, ngày nào Thầy cũng đứng chờ Tôi dưới tàn cây sứ lớn tại công viên Đại Hàn, bất kể nắng mưa sương gió.
Một buổi sáng tháng bảy. Cả thành phố như ngập chìm dưới cơn mưa tựa thác đổ… Thầy vẫn đứng đó trong tư thế Lập thiền, mặc cho mưa bay lạnh giá quất trên khuôn mặt, hiên ngang và tĩnh lặng như một pho tượng âm u đượm vẻ phiền trách…
Phía sau nhà Thầy đã mục nát gần sập. Với sự đóng góp hậu hĩ của đệ tứ sư đệ Lạc Hà, một môn sinh vừa nhập môn và là Tổng Thư Ký Nguyệt san Võ Thuật, chúng tôi cho sửa sang tu bổ lại và mắc điện đầy đủ dùng làm nơi ôn luyện.
Một tối năm 1973, sau buổi khổ luyện, Thầy bộc bạch riêng với tôi :
- Nam Anh! Chút sở học về Vịnh Xuân, tôi đã truyền hết cho anh . Nay đã đến lúc anh phải tìm học thêm cho đầy đủ tinh hoa của bản môn. Tối nay tôi sẽ đưa anh đến gặp một người huynh đệ đồng môn tài nghệ hơn tôi gấp bội mới đủ khả năng dạy cho anh Ngũ Hình của Vịnh Xuân.
Tiếc thay, tôi đã phải thất vọng não nề! Sau bao nhiêu lần xin diện kiến bất thành, cuối cùng nhân vật này mới đồng ý tiếp chúng tôi. Đó là một lão sư ngoại lục tuần, vẻ thâm trầm, nghiêm nghị.
Lạnh lùng từ chối tặng vật, ông trả lời thẳng thừng :
- Đại Sư Tế Công có nói với ta rằng: " …trong bách gia chư tử bên Tàu, không ai học được Ngũ Hình. Nay ta truyền cho con, con hãy giữ thật kỹ cho riêng mình". Vì vậy, rất tiếc phải trả lời sư đệ rằng ta không thể làm trái ý Sư phụ được.
Hơi nóng bừng trên khuôn mặt, Thầy vẫn cố nài nỉ :
- Thưa sư huynh, ví thử huynh đem dạy lại cho một đệ tử bản môn thì điều ấy không hề trái với ý Sư phụ, đúng không nào ?
Thầy tiếp, giọng gần như van lơn :
- Hai huynh đệ ta nay cũng đều gần đất xa trời, thử hỏi, liệu trên cõi đời này, có cái gì thực sự là của riêng ta ?
Chỉ tay vào đồ hình Âm dương trên bàn thờ Tổ trang nghiêm, vị lão sư cười gằn, lời nói sắc lạnh như roi quất :
- Được lắm! Đã thế thì ta xin hỏi sư đệ một câu: Hắc trung hữu bạch, bạch trung hữu hắc, vậy hắc ở đâu? bạch ở đâu? Nếu không giải đáp được thì xin mời, cổng đã sẵn chờ tiễn khách.
Trên con đường về, Thầy đăm chiêu suốt.
Lại một lần khác, Thầy trò chúng tôi xin cầu kiến một cao thủ vang danh về Mộc nhân pháp, nhưng cũng chuốc phải thất vọng ê chề. Sau những lần thất bại ấy, Thầy vùi đầu vào đống tài liệu bí kíp cổ xưa, cố hoài công khám giải các khẩu quyết bí hiểm, có ngờ đâu điều ấy khởi đầu cho một số phận nghiệt ngã…!!!


Năm 1975, dòng xoáy cuộc đời đã cuốn chúng tôi đi mỗi người một ngả. Mãi 5 năm sau, vào năm 1980, Thầy và tôi mới có dịp trùng phùng trong một hoàn cảnh đáng buồn. Mới trở về từ trại học tập cải tạo, cuộc sống hôn nhân hoàn toàn đổ vỡ, toàn bộ gia tài của tôi chỉ vỏn vẹn vài bộ y phục và chiếc xe đạp cũ. Về phần Thầy, người càng nghèo khổ hơn xưa, và bị cơn bệnh loét bao tử hiểm nghèo luôn hành hạ.
Trao tôi thanh Long Phụng Kiếm , kỷ vật của một mối tình thanh cao thời trai trẻ sôi nổi, Thầy run giọng:
- Nam Anh! Hãy tìm người mua kiếm.
Dứt lời, Thầy vội quay lưng để che dấu nỗi xúc động dâng trào. Mắt tôi cay xé, cổ họng khô đắng… Bên ngoài, mưa như trút. Chẳng mấy chốc, con ngõ cụt đã ngập dưới dòng nước đen ngòm lều bều rác rưởi. Cả con hẻm ngột ngạt hôi nồng mùi cống rãnh. Tôi bước vội dưới cơn mưa…
Ba ngày sau, tôi trở lại trao trả Thầy thanh kiếm cùng với số tiền cần thiết để nhập viện. Thầy giữ chặt tay tôi thật lâu. Cố nén những giọt lệ, đôi mắt Thầy đỏ hoe khi nhận ra nơi ngón tay tôi đã không còn một kỷ vật cũng quý giá không kém…
Trên bếp lửa, nước bắt đầu réo sôi. Đâu đó, chợt có tiếng rên khẽ.
Tôi đút từng muỗng cháo, chút khí sắc hiện trên khuôn mặt Thầy. Giọng còn yếu, Thầy thì thào :
- Bác sĩ bảo phải giải phẫu lần nữa, mới đó mà phải mổ đến ba lần!
Thầy ngừng lại để thở.
- Tôi ngỡ đã khám phá được nhiều điều, nào ngờ…
- Thưa Thầy, con tin chắc Ngũ Hình Khí Công sẽ giúp Thầy khỏe hẳn.
- Đã muộn mất rồi!… Nam Anh, con có thể đáp ứng mong ước cuối cùng của Thầy không?
Thầy nhìn sâu vào mắt tôi như muốn dò xét độ trung thực của người đệ tử thân yêu.
- Ước gì Thầy được tận mắt thấy 5 bài quyền Ngũ Hình một lần trong đời, rất mong con hãy…
Tôi đứng lên và chậm rãi thi triển 5 bài Ngũ Hình từng động tác một. Dứt 5 bài quyền, tôi diễn tiếp các bài "Lục điểm bán côn", "Hạc hình thư bộ", "Tiểu Mai Hoa" và "Đại Mai Hoa". Trong lúc ấy, Thầy ngồi tựa lưng vào gối chăm chú theo dõi. Khuôn mặt tiều tụy chợt rạng rỡ, dâng trào một niềm vui...
Viết những dòng này, Tôi xin thành kính thắp nén hương lòng tưởng nhớ đến một người Thầy khả kính, người đã hiến trọn đời mình cho Võ Đạo, đã tự hạ mình xuống để vươn lên hàng Đại Sư, một người bằng cả tâm huyết và lòng chính trực vẫn mãi là tấm gương sáng ngời về lòng dũng cảm, sự hằng tâm, mang đậm nét nhân bản.
Ghi chú :
Võ sư Hồ Hải Long mất năm 1988 mà chưa kịp gặp lại lần cuối các đại đệ tử của người. Tang lễ được cử hành rất đơn sơ và buồn thảm, cũng giống như những năm tháng cuối đời Thầy…
Tác giả : Đại sư Nam Anh
Dich từ tiếng pháp : Sư Bá Nam Yên

Thứ Ba, 3 tháng 4, 2018

SẮC SẮC KHÔNG KHÔNG



Sắc Sắc Không Không …!

Mùa thu năm 1984. sau khi được sắc phong chấp chưởng lãnh đạo Vịnh xuân Chính Thống Phái và Đại sư Nguyên Minh đã rời VN sang Hương Cảng, tôi vẫn luôn bị ám ảnh bởi các tuyệt kỹ võ công và chứng đắc của các bậc tiền nhân, nên lại miệt mài tầm sư cầu học các đấu pháp bất bại trong cuộc chiến Sinh Tử.
Một buổi sớm, tôi đến gặp vị Thầy xưa chuyên dạy về Thái Cực quyền. Sau phần thi lễ xã giao, vị Lão Sư hỏi tôi đến cầu kiến có việc gì, tôi liền thưa:
“ Thưa Thầy, con hằng mong ngộ được lẽ Sinh Tử ẩn tàng trong cuộc chiến Sinh Tử, xin thầy hãy minh xét nguyện vọng chính đáng trên mà soi đường chỉ lối cho con phần tối thượng thừa của Võ Học ”
Thầy nhìn tôi nghiêm nghị, và cất giọng vẫn lạnh nhạt như ngày nào:
“ Các bậc thầy có khả năng dạy cho ông các bí pháp đó có đầy rẫy khắp nơi, cứ đi tìm và sẽ gặp!”.
Khép nhẹ cổng rào dậu ngôi nhà trong con hẻm, ông quay gót. Trước lời từ chối ngắn gọn, dứt khoát, tôi đành thất vọng ra về.
Thời gian trôi nhanh tựa bóng câu vụt qua song cửa. Một năm sau, tôi quay lại trước hàng rào nhà Thầy. Ngại ngùng, bối rồi, tôi thưa:
“Con đã lùng sục khắp hang cùng ngõ hẹp Sài Gòn – Chợ Lớn, dọ hỏi hết mọi người, già trẻ lớn bé, nhưng vẫn không tìm được. Thưa Thầy, các bậc Chân Sư nay không còn nữa!”.
Nhìn sâu vào mắt tôi như xác định lòng chân thành, vị Đại Sư mở cánh cổng hẹp với nụ cười bí ẩn:
“Thời nay không còn các bậc Chân Sư nữa đâu! Hãy theo ta xuống đây”
Dưới ánh sáng mọt ngọn đèn dầu, một cầu thang hẹp dẫn xuống tầng hầm nồng nặc mùi ẩm mốc khó thở.
Trong cảm giác của một nhà thám hiểm đang xâm nhập vào chiều thứ tư của Vũ trụ, mày mò trong hang tối để tìm về quá khứ… Những gì tôi thấy trên bức tường quả thật ấn tượng. Phủ kín trên các vách, khắp tầng hầm là các đồ hình hình nhân trong tư thế và điệu bộ khác nhau cùng chi chít các chữ Hán.
Dưới ánh sáng leo lét, Thầy giảng giải cho tôi bí quyết vận hành khí lực trong kinh mạch cân cơ nhằm tụ khí tối đa trước khi tán khí, phát Kình, phóng cước theo khẩu quyết “Duy khoái bất phá”.
Đó là lần đầu tiên, Đại Sư Quan Thế Minh tiết lộ, ngoài cương vị Chưởng môn Võ đang Thái cực quyền hệ Ngô Gia, ông còn là truyền nhân của Đàm gia danh trấn miền bắc Trung Hoa từ thế kỷ 18 với tuyệt kỹ Thập nhị lộ Đàm thối. Những hình ảnh xa xưa bỗng hiện về…. Thời Thầy còn dạy chúng tôi mỗi sớm tại sân Tinh Võ, luôn có một cậu bé 7 tuổi ngày nào cũng phóng lên, nhảy xuống các bậc khán đài như đùa nghịch. Tôi hiểu lý do Thầy bất ngờ tiết lộ điều trên, và cũng hiểu ra cách tập luyện kiên trì của con trai Thầy, Quan Thế Dân khi xưa.
Tuy nhiên, câu trả lời đầy mâu thuẫn của Thầy, từ Sắc đến Không, rồi Không lại về Sắc, vẫn còn là điều bí ẩn ám ảnh tôi ngày đêm khiến tôi đã phải trăn trở suốt bao năm tháng trước khi chứng ngộ được Lý Âm Dương.
Montrael, tháng 5/2015
Đại Sư Nam Anh
Ghi chú:
Đại sư Quan Thế Minh nổi danh như cồn sau buổi biểu diễn kinh hoàng năm 1959 tại sân Tinh Võ (nay là Trung tâm TDTT Quận 5- số 756 Nguyễn Trãi, Phường 11, Quận 5) trước 2000 khán giả để quyên góp cứu trợ nạn nhân bị lũ lụt. Ông thi triển nội công Kim Chung Tráo để cho búa sắt đập vào đầu, âm thanh vang dội như cồng thép qua micro. Cả khán đài thót tim mỗi khi búa giáng xuống cái đầu không một sợi tóc của ông. Mọi người càng lúc càng khiếp hãi, nhao nhao đứng cả dậy yêu cầu ngưng tay nên màn biểu diễn phải chấm dứt.
Tái bút:
Câu chuyện kể trên, tôi xem xét như một Công án giúp các bạn có một cách nhìn khác, cần thiết không thể thiếu trong quá trình truy tìm cái Tôi hầu Kiến Tánh ngộ Đạo.
Và xin tặng các bạn thêm một giai thoại khác trước cổng Thiền, đã giúp tôi gắp bỏ được cục than hồng luôn nung nấu tâm can, đã giúp tôi thấu hiểu được câu trả lời lúc có lúc không của Thầy Quan Thế Minh:
… Một tăng nhân hỏi vị Thiền Sư:
“ Bạch Thầy, con chó có Phật tính không?”
“Không” Thiền sư đáp
Các chư tăng đệ tử vô cùng hoang mang vì theo Giáo lý Đức Phật đã dạy mọi chúng sinh đều có Phật tính, dù là người hay là súc vật.
Để cho chắc, một vị tăng khác hỏi lại Thiền Sư:
“ Bạch Thầy, con chó không có Phật tính phải không ạ?”
“Có chứ!” câu trả lời của Thiền Sư khiến Sư tăng bàng hoàng.
Từ lâu, Công án trên chưa có lời giải thích, nhưng sau khi đọc xong, tâm trí tôi bừng sáng như vén được bức màn vô minh. Câu trả lời lúc “Có” lúc Kho của vị Thiền Sư vỡ vụn từng mảnh, tạo nên một phản ứng dây chuyền khiến tôi chợt thấu hiểu cái lý màu nhiệm của Sắc Không, Không Sắc

Thứ Bảy, 17 tháng 3, 2018

PHAN ĐĂNG AN 2018


Khởi động đầu năm 2018 bằng một chuyến đi dài lên Cao Nguyên Đá Hà Giang với các bạn thân hồi cấp 3 ở Thị Xạ Vinh - Nghệ An



Hà Giang mùa này thời tiết đẹp, núi non hùng vĩ



Thứ Hai, 5 tháng 2, 2018

HẠNH PHÚC ĐƯỢC LÀ CHÍNH MÌNH



 Hạnh phúc là được là chính mình. Bạn không cần phải được thừa nhận bởi người khác. Chỉ cần chính bạn thừa nhận mình là được rồi.

THÍCH NHẤT HẠNH